Chỉ số US Dollar (DXY) kết thúc năm 2025 với một đợt giảm mạnh, rơi xuống mức 98.28 và ghi nhận mức giảm hàng năm lớn nhất trong gần một thập kỷ. Mức giảm 9.4%—được xác nhận là 9.6% bởi nhiều nguồn, bao gồm cả số liệu 9.37% của Barchart—đại diện cho hiệu suất khó khăn nhất của đồng tiền kể từ đợt giảm khoảng 10% vào năm 2017.
Động lực chính từ Chính sách Tiền tệ
Ba lần cắt giảm lãi suất liên tiếp của Cục Dự trữ Liên bang, tổng cộng 75 điểm cơ bản, đã định hình lại động thái của đồng đô la trong suốt năm. Đến tháng 12, lãi suất quỹ đã ổn định trong khoảng 3.50%-3.75%, giảm so với mức cao hơn vào đầu năm. Chu kỳ nới lỏng này đã làm giảm lợi thế lợi suất thường hỗ trợ nhu cầu về đô la. Các nhà đầu tư tìm kiếm lợi nhuận tốt hơn đã chuyển hướng sang các đồng tiền có cơ hội giao dịch mang lại lợi suất hấp dẫn hơn, trong khi chênh lệch lãi suất giữa Mỹ và các nền kinh tế đối thủ thu hẹp đã làm giảm sức hấp dẫn của đồng đô la. Mô hình này phản ánh chiến lược của năm 2017, khi Fed chuyển từ chính sách thắt chặt sang nới lỏng cùng với sự tăng trưởng toàn cầu mạnh mẽ hơn.
Căng thẳng thương mại và các áp lực tài khóa
Chính sách thuế quan thực hiện dưới thời chính quyền Trump đã tạo ra các trở ngại bổ sung. Thuế nhập khẩu đối với hàng hóa Trung Quốc, châu Âu và các nơi khác đã làm rối loạn chuỗi cung ứng và làm gia tăng các lo ngại về lạm phát. Trong khi đó, thâm hụt ngân sách năm tài chính 2025 đạt 1.8 nghìn tỷ đô la—chỉ thấp hơn một chút so với năm trước mặc dù doanh thu từ thuế quan đã tăng. Sự kết hợp giữa các xung đột thương mại và mất cân đối tài khóa kéo dài đã làm giảm niềm tin và ảnh hưởng đến quỹ đạo của đồng tiền.
Định giá lại thị trường và bức tranh lớn hơn
Đồng đô la yếu hơn đã cơ bản thay đổi động thái của các đồng tiền toàn cầu. Đồng euro tăng 13-14% so với đô la trong năm 2025, trong khi các đồng tiền lớn khác cũng tăng giá tương tự. Xuất khẩu của Mỹ đã trở nên cạnh tranh về giá trên thị trường quốc tế, mặc dù chi phí nhập khẩu tăng lên, tạo ra áp lực bù trừ đối với quỹ đạo lạm phát.
Quan trọng là, các nhà phân tích nhấn mạnh rằng sự yếu đi theo chu kỳ của đồng đô la không báo hiệu một thách thức mang tính cấu trúc đối với vị thế tiền dự trữ. Sự giảm này phản ánh sự hội tụ chính sách, xung đột địa chính trị và mất cân đối tài khóa—tất cả đều là các yếu tố theo chu kỳ chứ không phải những thay đổi vĩnh viễn. Nhìn về phía năm 2026, khả năng ổn định vẫn còn, mặc dù con đường phía trước phụ thuộc nhiều vào dòng chảy dữ liệu kinh tế và hướng dẫn của Fed.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Sự sụt giảm 9.4% của đồng đô la đánh dấu năm tồi tệ nhất kể từ 2017 khi Fed cắt giảm và đẩy lãi suất xuống thấp hơn
Chỉ số US Dollar (DXY) kết thúc năm 2025 với một đợt giảm mạnh, rơi xuống mức 98.28 và ghi nhận mức giảm hàng năm lớn nhất trong gần một thập kỷ. Mức giảm 9.4%—được xác nhận là 9.6% bởi nhiều nguồn, bao gồm cả số liệu 9.37% của Barchart—đại diện cho hiệu suất khó khăn nhất của đồng tiền kể từ đợt giảm khoảng 10% vào năm 2017.
Động lực chính từ Chính sách Tiền tệ
Ba lần cắt giảm lãi suất liên tiếp của Cục Dự trữ Liên bang, tổng cộng 75 điểm cơ bản, đã định hình lại động thái của đồng đô la trong suốt năm. Đến tháng 12, lãi suất quỹ đã ổn định trong khoảng 3.50%-3.75%, giảm so với mức cao hơn vào đầu năm. Chu kỳ nới lỏng này đã làm giảm lợi thế lợi suất thường hỗ trợ nhu cầu về đô la. Các nhà đầu tư tìm kiếm lợi nhuận tốt hơn đã chuyển hướng sang các đồng tiền có cơ hội giao dịch mang lại lợi suất hấp dẫn hơn, trong khi chênh lệch lãi suất giữa Mỹ và các nền kinh tế đối thủ thu hẹp đã làm giảm sức hấp dẫn của đồng đô la. Mô hình này phản ánh chiến lược của năm 2017, khi Fed chuyển từ chính sách thắt chặt sang nới lỏng cùng với sự tăng trưởng toàn cầu mạnh mẽ hơn.
Căng thẳng thương mại và các áp lực tài khóa
Chính sách thuế quan thực hiện dưới thời chính quyền Trump đã tạo ra các trở ngại bổ sung. Thuế nhập khẩu đối với hàng hóa Trung Quốc, châu Âu và các nơi khác đã làm rối loạn chuỗi cung ứng và làm gia tăng các lo ngại về lạm phát. Trong khi đó, thâm hụt ngân sách năm tài chính 2025 đạt 1.8 nghìn tỷ đô la—chỉ thấp hơn một chút so với năm trước mặc dù doanh thu từ thuế quan đã tăng. Sự kết hợp giữa các xung đột thương mại và mất cân đối tài khóa kéo dài đã làm giảm niềm tin và ảnh hưởng đến quỹ đạo của đồng tiền.
Định giá lại thị trường và bức tranh lớn hơn
Đồng đô la yếu hơn đã cơ bản thay đổi động thái của các đồng tiền toàn cầu. Đồng euro tăng 13-14% so với đô la trong năm 2025, trong khi các đồng tiền lớn khác cũng tăng giá tương tự. Xuất khẩu của Mỹ đã trở nên cạnh tranh về giá trên thị trường quốc tế, mặc dù chi phí nhập khẩu tăng lên, tạo ra áp lực bù trừ đối với quỹ đạo lạm phát.
Quan trọng là, các nhà phân tích nhấn mạnh rằng sự yếu đi theo chu kỳ của đồng đô la không báo hiệu một thách thức mang tính cấu trúc đối với vị thế tiền dự trữ. Sự giảm này phản ánh sự hội tụ chính sách, xung đột địa chính trị và mất cân đối tài khóa—tất cả đều là các yếu tố theo chu kỳ chứ không phải những thay đổi vĩnh viễn. Nhìn về phía năm 2026, khả năng ổn định vẫn còn, mặc dù con đường phía trước phụ thuộc nhiều vào dòng chảy dữ liệu kinh tế và hướng dẫn của Fed.